Không thể tìm ra căn do lý giải cho việc chồng mình chỉ một mực “yêu” độc nhất “một phong độ”, nghĩ rằng tình dục là một trong những chất xúc tác quan yếu của tình và để “giữ lửa” cuộc sống gia đình, tôi quyết định bỏ “lý thuyết” mà chuyển thẳng sang phần “thực hành”.
Xem thêm: chỉ dẫn cách làm tình cho các cặp vợ chồng mới cưới
Vợ chồng tôi mới cưới nhau được gần 2 tháng, như mọi người vẫn gọi là vợ chồng son nên cuộc sống vẫn rất “hồng”, chẳng khác mấy như khi còn yêu nhau.
Ban ngày cả hai vợ chồng cùng đi làm, trưa thì tiện đâu ăn đó, tối về “tổ chim cu” cùng ríu rít nấu cơm, dọn nhà. Cuộc sống còn son rỗi lại ở riêng nên “lịch yêu” của chúng tôi tùy hứng và khá tự nhiên.
Có điều không biết do tôi “tân tiến” hay chồng tôi “cổ hủ” nhưng từ ngày yêu nhau đến giờ (chúng tôi có quan hệ dục tình trước khi cưới khoảng 3 tháng), chồng tôi chỉ có duy nhất một kiểu “truyền thống” khi yêu vợ.
Đọc sách báo, xem phim ảnh và nhiều thông báo về chuyện quan hệ vợ chồng, tôi rất háo hức và thật sự là ham muốn được trình bày cùng chồng mình những cách yêu mới, đa dạng để cuộc sống gối chăn thêm mặn nồng, hưng phấn.
Thế nhưng cứ mỗi lần dò dẫm tìm cách nói về chuyện đó, tôi lại bị chồng mắng át đi, thậm chí có khi anh còn tỏ thái độ khó chịu, không muốn nghe điều tôi muốn nói.
Thất bại trong việc chia sẻ, tâm can cùng chồng mình những câu chuyện về “chốn phòng the”, tôi tìm cách in thông báo các cuộc tư vấn, trả lời thắc mắc về sức khỏe tình dục, về những trục trặc này kia hay về phương pháp hòa hợp của các cặp đôi, do các bác sỹ hay chuyên gia tham mưu… rồi để trong phòng ngủ cho chồng đọc.
Thế nhưng mọi nạm “tế nhị” ấy của tôi đều không lọt được vào mắt chồng, anh chẳng nghe, cũng chẳng thèm xem những thông tin ấy và thẳng thừng quẳng chúng vào sọt rác.
Xem thêm: những hình ảnh thủ dâm của gái làng chơi quyến rũ trong phòng the
Không thể tìm ra duyên do lý giải cho việc chồng mình chỉ nhất thiết “yêu” duy nhất “một tư thế”, nghĩ rằng dục tình là một trong những chất xúc tác quan trọng của tình ái và để “giữ lửa” cuộc sống gia đình, tôi quyết định bỏ “lý thuyết” mà chuyển thẳng sang phần “thực hành”.
Tối ấy, chọn một bộ váy ngủ mong manh, quyến rũ và bật một bản nhạc nhẹ yên ả trong phòng ngủ, tôi cùng chồng có “màn dạo đầu” khá phấn chấn. Đến khi “vào cuộc”, không để chồng thực hiện tư thế như mọi khi, tôi giành quyền chủ động và “tấn công” chồng mình.
Trái với mong muốn của tôi, chồng tôi hất luôn tôi ra rồi trợn tròn mắt, nhìn tôi như thể một sinh vật lạ. Chẳng những vậy, chồng tôi còn phũ phàng buông một câu trước khi mặc xống áo và bước ra khỏi phòng “chỉ có gái làng chơi mới sáng tạo trên giường”.
Tôi nằm chết sững trên giường, nước mắt thi nhau chảy. Tôi yêu chồng và chỉ muốn tình yêu vợ chồng được toàn vẹn hơn thôi. Có lẽ nào chỉ có đàn ông mới được quyền chủ động, được quyền “sáng tạo” hay đề nghị người phụ nữ ‘chiều” theo mình.
Tôi chỉ muốn “cuộc yêu” cùng chính chồng mình được trót, cả hai vợ chồng cùng hòa hợp thì lại bị coi là “gái làng chơi”, bị chồng khinh, thậm chí dùng những lời lẽ nặng nề để xúc phạm. Tôi có lỗi hay không?